Hôm nay, Chúa biến hình trên núi Tabo trước mặt ba tông đồ là thánh Phêrô, thánh Giacôbê và thánh Gioan. Chúa sáng láng. Chúa đẹp vô cùng. Bỗng có hai vị đàm đạo với Chúa. Đó là Môsê và Êlia, hiện đến uy nghi, nói vế sự chết của Chúa sẽ thực hiện tại Giêrusalem. Cuối cuộc biến hình của Chúa là lời Chúa Cha tuyên phán: “ Đây là Con Ta yêu dấu, các ngươi hãy nghe lời Người “ ( Lc 9, 35 ).
Trong lúc dường như Chúa vinh quanh, tráng lệ, danh dự, uy quyền như thế, thì Chúa Cha lại tuyên dương Chúa là Người Con chí ái của Chúa Cha. Điều này giống như Chúa Cha khoe với loài người chúng ta qua ba vị thánh tông đồ hôm đó là Chúa Cha có Chúa là một Người Con quá tốt đẹp, không gì có thể sánh ví và thay thế được. Đây là lần thứ hai Chúa Cha tuyên dương Chúa. Lần thứ nhất Chúa Cha tuyên dương Chúa khi Chúa chịu phép rửa tại sông Giođan ( xLc 3, 21 – 22 ). Hai lần Chúa Cha tuyên dương Chúa trong bối cảnh cuộc sống của Chúa dường như bình thường, không có là xáo trộn, như là Chúa đi chịu phép rửa, Chúa đứng về phía chúng ta, Chúa đi lên núi, Chúa biến hình xinh đẹp vô cùng, để làm động lực cho chúng ta đi vào con đường thập giá của Chúa. Nhưng lần quan trọng nhất trong cuộc đời của Chúa, có lần này thì hai lần trước kia mới tràn đầy ý nghĩa. Đó là Chúa lúc chịu chết trên cây thập giá. Đàng khác, sâu sa của việc Chúa Cha tuyên dương Chúa lần thứ hai là Chúa vâng lời Chúa Cha, chấp nhận chịu chết trên thập giá để cứu chúng ta. Chúa đồng ý thôi chứ Chúa chưa có chịu chết trên cây thập giá thật sự mà Chúa Cha đã tuyên dương Chúa, và rồi đến khi Chúa chịu chết thật sự trên cây thập giá mà chúng ta thấy Chúa Cha không có tuyên dương Chúa. Dường như lúc Chúa chịu chết, Chúa Cha im lặng, Chúa Cha không nói gì, giống như Chúa Cha bỏ rơi Chúa, Chúa cảm thấy cô đơn, trống vắng, khiến cho Chúa phải nói: “ Lạy Thiên Chúa, Lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con “ ( Mc 15, 34 ). Chúa nói với Chúa Cha như thế, lòng chúng ta cảm thấy nghẹn ngào, chua xót, lúc Chúa vinh quang thì Chúa Cha tuyên dương Chúa, còn lúc Chúa quá đau khổ, chịu chết vì vâng lời Chúa Cha và vì thương chúng ta, Chúa Cha bỏ rơi Chúa, chẳng quan tâm gì Chúa ? Chúng ta không hiểu nỗi.
Không phải vậy đâu, lúc Chúa chịu chết, Chúa Cha đau khổ vô cùng. Chúa Cha đau đến nỗi mà Chúa Cha không nói nên một lời nào cả. Chúng ta có thể nghĩ rằng khi Chúa chịu chết một cách đau thương thảm khốc như vậy, Chúa Cha hối hận vì để cho Chúa vâng lời mà bây giờ phải chịu cảnh tang thương này. Nhưng Chúa Cha không bỏ rơi Chúa đâu, Chúa Cha vẫn ở bên cạnh Chúa, đỡ nâng Chúa, an ủi Chúa. Như vậy, bài học chúng ta có được khi Chúa biến hình trên núi Tabo là:
– Chúa biến hình trên núi và cái chết trên thập giá đi đôi với nhau. Chúa đẹp vô cùng, Chúa lẫm liệt oai phong vô cùng, Chúa quyền năng vô cùng….thế mà Chúa bỏ tất cả những điều Chúa được hưởng để đến trần gian sống với chúng ta, chịu chết vì chúng ta. Đó là do Chúa thương chúng ta vô cùng.
– Chúa phải đi qua con đường thập giá, con đường hy sinh, gian khổ, cơ cực, thiếu thốn trăm bề, vác thập gía lên đồi Calvê, chịu đóng đinh vào thập giá, chịu chết, chịu táng xác, rồi ngày thứ ba mới sống lại. Đó là Chúa nói với chúng ta, chúng ta thương Chúa thì phải trở nên giống Chúa. Chúng ta phải đi con đường thập giá đời mình, vác thập giá theo Chúa. Thập giá đó là bệnh hoạn tật nguyền, gian nan, trắc trở, đói khát, thất bại, nợ nần…và cuối cùng là đóng đinh tính xác thịt vào thập giá để mới có thể Chúa cho sống lại vinh quang giống như Chúc. Còn nếu chúng ta coi trọng cái bụng của mình, ưa chuộng những điều trên đời này, đặt vinh quang trên ô nhục, sống nghịch lại thập gía của Chúa, chúng ta sẽ hư vong ( xPl 3, 18 – 19 )
Chúa cho các tông đồ và chúng ta thấy trước vinh quang của Chúa để các ngài và chúng ta không thất vọng khi Chúa đi vào cuộc khổ nạn, và để chúng ta đi con đường thập giá mà đạt đến hạnh phúc nước Trời. Trong lúc chúng ta vác thập gía theo Chúa chúng ta tràn trề hy vọng được ơn phục sinh với Chúa: “ Phần chúng ta, quê hương chúng ta ở trên trời, nơi đó chúng ta mong đợi Đấng Cứu Chuộc là Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta. Người sẽ biến đổi thân xác yếu hén của chúng ta nên giống thân thể sáng láng của Người, nhờ quyền lực mà Người vẫn có, để bắt muôn vật suy phục Người “ ( Pl 3, 20 – 21 ). Chính Chúa sẽ là Đấng làm biến đổi con người chúng ta khi theo Chúa. Chúa biến đổi chúng ta như xưa thời Cựu Ước, Chúa chọn Abraham, và ông bỏ thành Ur xứ Calđê theo Chúa để rồi Chúa ban cho ông con cháu đông như sao trên trời, như cát ngoài biển, được đất chảy sữa, mật ong làm gia nghiệp ( xSt 15, 5 – 12. 17 – 18 ).
Lạy Chúa, xin Chúa ban cho chúng con được nhìn thấy những ơn lành Chúa ban trong cuộc sống đời tạm này, xin cho chúng con biết kiên trì trông đợi Chúa, và phẩn khởi trong lúc đợi trông Chúa đến ban ơn cứu độ cho chúng con, xin cho chúng con biết biến đổi con người chúng con làm theo ý Chúa để Chúa thưởng ban thiên đàng cho chúng con.
Lạy Chúa, Chúa đã dạy chúng con phải vâng nghe Con yêu dấu của Chúa; xin lấy lời hằng sống nuôi dưỡng đức tin của chúng con, nhờ vậy, cặp mắt tâm hồn chúng con sẽ trong sáng để nhìn thấy vinh quang Chúa tỏ hiện trong cuộc đời chúng con. Amen.
Lm Micae Võ Thành Nhân