CHÚA NHẬT IV MC C 25 (Lc 15, 1 – 3. 11 – 32) LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT (Tác giả: Lm Micae Thành Nhân)

Trong chương mười lăm Tin Mừng của Chúa theo thánh Luca, có ba dụ ngôn nói về lòng thương xót của Chúa.
-Dụ ngôn con chiên đi lạc: Con chiên đang ở trong đàn chiên của chủ, nó rất sung sướng, nhưng nó nghĩ rằng bên ngoài kia có những bãi cỏ, đám bắp, đồng lúa mà mình ăn sẽ ngon hơn. Nó bị cám dỗ và nó đã bỏ đàn để đi theo sở thích riêng của nó. Ông chủ cất công đi tìm, vác trên vai, đưa nó về đàn. Chúng ta là con cái của Chúa, chúng ta bị cám dỗ về tham, sân, si, danh, lợi, thú, đam mê xác thịt…chúng ta bỏ Chúa chạy theo những cám dỗ này. Chúa đi tìm chúng ta về với Chúa. Chúa không bỏ chúng ta ( Lc 15, 4 – 7 ).
-Dụ ngôn đồng bạc bị thất lạc: người đàn bà vô tình đánh mất đồng bạc quý hiếm của mình. Bà thắp đèn, quét nhà cho đến khi tìm ra đồng bạc. Bà làm tiệc mời bà con lối xóm đến chung vui với bà vì bà đã tìm ra đồng bạc. Chúng phạm những tội do chúng ta vô tình, chứ không có cố ý, chúng bị mất Chúa. Chúa đi tìm chúng ta, đưa chúng ta về với Chúa. Chúa mời muôn thần thánh trên trời và muôn tạo vật cùng vui mừng với Chúa ( Lc 15, 8 – 10 ).
-Dụ ngôn người con trai đi hoang hôm nay: Anh cố tình bỏ nhà ra đi. Anh cố tình phạm tội bỏ cha của anh. Cha anh khuyên lơn hết lòng, anh không chịu nghe, và còn đòi chia gia tài, rồi gom hết tất cả những gì anh có, bỏ nhà ra đi, mặc cho cha của anh thất vọng, khổ đau vô cùng. Anh dứt khoát cắt đứt tình yêu của cha anh và quyết không hối hận về việc làm của anh. Anh chấp nhận chết trong con đường hư vong của anh. Nhưng cha anh mong đợi anh về từng ngày này qua ngày khác. Khi anh hối hận trở về với tấm thân tàn ma dại, cha anh tha cho anh ( Lc 15, 11 – 32 ).
Trong cuộc sống, có những tội chúng ta bị cám dỗ, chúng ta yếu đuối, chúng ta sa ngã phạm tội. Có những tội vì vô tình chúng ta phạm tội, gây những hậu quả nghiêm trong cho bản thân mình và cho những người khác nữa. Có những tội chúng ta cố tình phạm, mặc dù chúng ta biết, suy nghĩ rõ ràng và cứ phạm, không ai cản chúng ta được.
Chúa rất đau khổ khi chúng ta phạm tội. Chúa không làm cách gì để cản chúng ta đừng phạm tội được. Bởi vì khi tạo dựng nên chúng ta, cho chúng ta hiện diện ở trần gian này, Chúa ban cho chúng ta có tự do. Khi Chúa ban cho chúng ta có tự do, Chúa không bao giờ Chúa lấy lại tự do đó. Điều này cũng giống như ngày xưa trong bài đọc một trích sánh Giosuê ( Gos 5, 9a. 10 – 12 ), Chúa ban cho dân Chúa bánh manna khi họ đi trong sa mạc, mặc dù dân phạm tội, dù tội đó thật tày trời đi chăng nữa, lẽ ra Chúa không ban bánh manna tiếp cho họ, nhưng Chúa thương dân Chúa, Chúa không làm như vậy. Cũng thế, dù chúng ta có phạm tội bỏ Chúa, Chúa vẫn không thu hồi lại tự do, Chúa vẫn thương chúng ta, Chúa vẫn chờ đợi chúng ta trở về với Chúa.
Chúa đợi chờ chúng ta như người cha chờ đợi con đi hoang trở về. Trong những ngày tháng người con ở với cha, người con biết cha thương mình. Khi bỏ nhà ra đi, cuộc sống đi vào cùng cực, bế tắc, mọi người sống chung anh đối xử với anh không như anh tưởng, đời không như là mơ, không ai tốt bằng cha anh được. Đó là động lực thúc anh đừng thất vọng, đừng buông xuôi, hãy trở về, xin cha xót thương tha thứ, và anh nghĩ rằng chỉ xin cha coi mình như người làm công, ở một cái xó nào trong nhà của cha là hạnh phúc rồi. Anh trở về, cha của anh dường như còn thương anh hơn trước kia nữa là khác ( Đeo nhẫn, mặc áo mới, mang giày mới, làm tiệc ăn mừng ). Chúa thương chúng ta cũng như thế, mặc dù chúng ta đã bỏ Chúa. Ngày ngày Chúa vẫn chờ chúng ta đến với Chúa nơi tòa giải tội, nơi thánh lễ. Tình tương của Chúa chính là động lực để chúng ta trở về với Chúa. Chúng ta không buông xuôi, không thất vọng, không bỏ cuộc để rồi trượt dài trong tội lỗi của chúng ta. Chúng ta hãy quyết tâm chỗi dậy, bước ra con người cũ hư vong, sa đọa bằng những giây phút hồi tâm suy nghĩ của chúng ta. Nếu người con đi hoang không có những phút giây hồi tâm suy nghĩ về cuộc đời của anh, chắc anh không nhận ra tội của anh. Chúng sống mà không cầu nguyện, hồi tâm, suy nghĩ cuộc đời chúng ta, không biết xét mình thì chúng ta cũng không biết tội của chúng ta để mà xin Chúa tha thứ.
Cuộc sống đang xảy ra chung quanh chúng ta đây, chúng xem coi có ai thương chúng ta bằng cha mẹ chúng ta. Cũng thế, đời sống đạo của chúng ta, có ai thương chúng ta bằng Chúa được. Chúng ta đừng sống vô tư, đòi hỏi ở Chúa những điều vô lý, vượt sức chúng ta. Tất cả những gì Chúa gởi đến cho chúng ta, chúng ta đừng để nó qua đi mà hãy noi gương Đức Mẹ để nghiền ngẫm để suy nghĩ, tìm thánh ý Chúa, nhất là những lúc chúng ta có tội. Chúng ta trở về với Chúa. Chúa thương xót chúng ta vô cùng ( xLc 2, 51 – 52 ).
Lạy Chúa, trong thư thánh Phaolô tông đồ gởi tín hữu Êphêsô hôm nay ( Ep 2, 4 – 10 ), ngài nói Chúa thương chúng con đang khi chúng con còn là tội nhân, và Chúa đã chết để cứu chúng con, xin Chúa thương ban cho chúng con luôn biết ca ngợi tình yêu Chúa, và sống theo lời Chúa dạy cho tốt, đó là cách để chúng con tạ ơn Chúa.
Lạy Chúa, Chúa đã sai Con một giáng trần để thực hiện công trình kỳ diệu là cho loài người được hoà giải với Chúa. Xin ban cho toàn thể dân Chúa khắp hoàn cầu được lòng tin sống động để hăm hở đón mừng lễ Vượt Qua sắp tới. Amen.
Lm Micae Võ Thành Nhân

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *