THỨ BA TUẦN II TN 24 (Mc 2, 23 – 28)   NGÀY SA BÁT VÌ CHÚNG TA (Tác giả: Lm Micae Thành Nhân)

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Vào một ngày Sabbat, Chúa Giêsu đi qua đồng lúa, môn đệ Người vừa đi vừa bứt lúa. Tức thì những người biệt phái thưa Người rằng: “Kìa Thầy xem. Tại sao ngày Sabbat người ta làm điều không được phép như vậy?” Người trả lời rằng: “Các ông chưa bao giờ đọc thấy điều mà Đavít đã làm khi ngài và các cận vệ phải túng cực và bị đói ư? Người đã vào nhà Chúa thời thượng tế Abiata thế nào, và đã ăn bánh dâng trên bàn thờ mà chỉ mình thượng tế được ăn, và đã cho cả các cận vệ cùng ăn thế nào?” Và Người bảo họ rằng: “Ngày Sabbat làm ra vì loài người, chứ không phải loài người vì ngày Sabbat; cho nên Con Người cũng làm chủ cả ngày Sabbat”.

Đó là lời Chúa.

SUY NIỆM:

Chuyện gì mà những người biệt phái la ầm lên om sòm vậy ? Chỉ có mỗi một việc nhỏ nhoi là các môn đệ của Chúa đi ngang qua đồng lúa, bứt bông lúa mà ăn thôi chứ có gì đâu: “ Kìa Thầy xem. Tại sao ngày sa bát người ta làm điều không được phép như vậy ? “ ( Mc 2, 24 ). Họ la lên như vậy là vì họ có tư tưởng ghét Chúa, ganh tỵ với Chúa, bởi Chúa rao giảng Tin Mừng hay, Chúa làm nhiều phép lạ chữa lành các chứng bệnh hoạn tật nguyền khác nhau, đặt biệt người ta nhận thấy Chúa thương họ…cho nên họ theo Chúa quá đông. Do đó những người biệt phái sợ ảnh hưởng của Chúa quá lớn để rồi họ sẽ tìm cách làm giảm bớt uy tín của Chúa xuống. Họ chưa nhắm trực tiếp đến Chúa được thì bây giờ họ nhắm đến các môn đệ của Chúa trước. Bởi vậy chuyện nhỏ là bứt bông lúa và xé ra cho to là vi phạm ngày sa bát.

Khi họ xé to chuyện ra như vậy, chúng tỏ họ bần tiện, tâm địa hẹp hòi, thù vặt, bám theo dõi Chúa sát nút, nơi đồng lúa vắng vẻ như vậy mà vẫn có mặt họ. Họ là những người khó sống chung, khó gần gũi.

Phần Chúa, Chúa chẳng nói các môn đệ Chúa có lỗi vi phạm ngày sa bát hay không ? Chúa chẳng bênh vực các môn đệ của Chúa gì cả, vì các ngài đâu có tội gì để mà bênh vực. Tội là ở họ mà họ không chịu xét mình để nhận ra, để mà sửa đổi cho tốt đó. Bởi vậy, Chúa mới lấy sự kiện xảy ra trong lịch sử dân Chúa thời vua Đavít để cho họ thấy được Chúa nhân từ vô cùng và Chúa dạy con người chúng ta phải yêu thương nhau, cảm thông cho nhau, tôn trọng nhau: “ Các ông chưa bao giờ đọc thấy điều mà Đavít đã làm khi ngài và các cận vệ phải túng cực và bị đói ư ? Người đã vào nhà Chúa thời thượng tế Abiata thế nào và đã ăn bánh dâng trên bàn thờ mà chỉ mình thượng tế được ăn, và đã cho cả các cận vệ cùng ăn thế nào ? ( Mc 2, 25 – 26 ). Và cũng qua đó, Chúa đã đề cao con người chúng ta, vì con người chúng ta là chóp đỉnh của công trình tạo dựng của Chúa mà thời bây giờ xã hội chỉ coi trọng những người giàu, những người có học thức, những người thương gia, những người có chức có quyền. Ngoài những người này ra, còn lại tất cả những người khác đều bị coi thường, trong đó có các môn đệ của Chúa nữa: “ Ngày sa bát là ra vì loài người, chứ không phải loài người vì ngày sa bát; cho nên Con Người cũng làm chủ ngày sa bát “ ( Mc 2, 27 – 28 ).

Lạy Chúa, Chúa luôn bênh đỡ chúng con là những người nghèo, người cô thế cô thân, người mô côi, người góa bụa, người nhỏ bé cách đặc biệt, vì chúng con chịu mất mát, đau khổ quá nhiều. Chúa không muốn không muốn chúng con  đau khổ hơn nữa, cho nên Chúa thương chúng con và ban ơn nâng đỡ chúng con để chúng con sống trung thành với Chúa và nâng đỡ nhau, giúp nhau vì chúng con cùng cảnh ngộ thì sẽ hiểu nhau hơn để giúp nhau nên thánh như ý Chúa muốn. Amen.

Lm Micae Thành Nhân

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *