THỨ BA TUẦN XXX TN 24     (Lc 13, 28 – 31)   HẠT CẢI MỌC LÊN VÀ THÀNH CÂY LỚN (Tác giả: Lm Micae Thành Nhân)

Mỗi người trong chúng ta từ xa xưa, chúng ta là loài hư vô, tro bụi. Chúng ta được sinh vào đời với tình yêu và quyền năng của Chúa, để rồi chúng ta mới đầu chỉ là một hạt cải quá bé nhỏ, không một ai để ý tới, nó chẳng mang ích lợi gì cho đời. Thế nhưng, với sự khôn ngoan của Chúa, khi Chúa đã quyết gieo chúng ta vào thế giới vô thường đổi thay, chóng qua này và với các nguồn ơn thánh Chúa ban để rồi qua đó chúng ta lớn lên từng ngày tháng, thành một cây cải, có ích cho xã hội, cho Giáo Hội và cho Chúa.

Chúng ta có ích cho xã hội khi chúng ta sống ở đâu, chúng ta là niềm vui, là bình an, là hạnh phúc cho anh chị em của chúng ta. Chúng ta có ích cho Giáo Hội khi chúng ta đóng góp cả tinh thần lẫn vật chất để xây dựng Giáo Hội. Chúng ta có ích cho Chúa khi chúng ta là chứng nhân cho Chúa, rao truyền Chúa cho mọi người, mở mang nước Chúa lan rộng tới mọi nước, mọi dân, mọi tâm hồn, để cho nước Chúa được ngày càng lớn mạnh. Nhất là qua đời sống giữ đạo, các việc lành phúc đức chúng ta làm, các việc từ thiện bác ái chúng ta phục vụ anh chị em của chúng ta, người khác thấy Chúa trong cuộc đời của chúng ta, thấy chúng ta được ở trong nước Chúa để họ được ơn trở về với Chúa và ở trong nước Chúa như chúng ta.

Đàng khác, Chúa cũng nói khi chúng ta sinh vào đời, chúng ta là men cho cuộc sống, nơi môi trường chúng ta đang cùng nhau sinh hoạt, làm việc… Trần gian này được ví như ba đấu bột của Chúa. Đành rằng khi Chúa đến trần gian, một mình Chúa, Chúa có thể là muối ướp cả trần gian, Chúa là men để vực dậy thế giới tối tăm, ngụp lặn trong tội lỗi này qua cái chết và sự phục sinh vinh hiển của Chúa. Chúa có thể làm một mình, Chúa không cần chúng ta giúp đỡ Chúa. Thế nhưng, Chúa lại thương chúng ta, cho chúng ta cộng tác với Chúa để chúng ta tạo công phúc, tạo nghiệp cho chính bản thân của riêng mình mai sau. Vì thế, Chúa cần mỗi chúng ta là men trong cuộc sống này để giúp anh chị em chúng ta nhận biết Chúa, trở về với Chúa khi chúng ta sống giữa họ và với họ. Chúng ta là men khi mà nơi nào có hận thù, chúng ta phải sống yêu thương, nơi nào có lăng nhục, chúng ta hãy sống tha thứ, nơi nào có tranh chấp, chúng ta đem lại an hòa, nơi nào tối tăm lầm lạc, chúng ta đem Chúa là chân lý đến, nơi nào có nghi nan ngờ vực, chúng ta đem niềm tin đến, nơi nào có thất vọng, buông xuôi, chúng ta mang sự cậy trông đến, nơi nào âm u sự chết, chúng ta mang ánh sáng Chúa đến, nơi nào sầu não buồn phiền, chúng ta mang niềm vui của Chúa đến, nơi nào thiếu thốn, cơ hàn, chúng ta hãy chia sẻ và cho đi….Chúng là là men của Chúa khi chúng ta thực hiện tốt những điều mà lời kinh Hòa Bình của thánh Phanxicô đã nói đến ở trên, để rồi chúng ta cộng tác với Giáo Hội của Chúa, rao giảng Tin Mừng, đem tình yêu của Chúa đến với muôn người, mở mang nước Chúa, đẩy lùi những tính hư tật xấu, đam mê xác thịt, tham sân si, tội lỗi, giúp nước Chúa phát triển, lớn mạnh ngay tại trần gian này,

Lạy Chúa, chúng con là con cái của Chúa, được ở trong Giáo Hội của Chúa, chúng con nghe theo lời Chúa dạy bảo, chúng con làm các việc lành phúc đức trong cuộc sống để nhờ đó mà chúng con trưởng thành hơn trong đời sống đức tin và cũng qua đó, chúng con làm sáng danh Chúa, cao rao Chúa cho mọi người trên dương thế, để họ trở thành con ngoan của Chúa  và họ cũng trở thành men, thành muối, hạt cải của Chúa và Chúa sẽ cho hạnh phúc sau này. Amen.

Lm Micae Thành Nhân

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *