Một người biệt phái và một người thu thuế cùng đến nhà thờ cầu nguyện với Chúa. Hai người có các hoàn cảnh sống khác nhau, người biệt phái thì sang trọng, tự tin, còn người thu thuế thì có vẻ nhút nhát, bẩn thỉu, thiếu tự tin trước nhan thánh Chúa. Kết quả là Chúa chỉ nhận lời cầu nguyện của người thu thuế, còn người biệt phái thì Chúa không nhận lời. Điều này gợi cho chúng ta nhớ lại ngày xa xưa trong sách Sáng Thế, Cain là anh của Abel, hai anh em cùng dâng lễ vật cho Chúa, Chúa chỉ nhận lễ vật của Abel còn Cain thì Chúa không nhận. Tại sao cùng cầu nguyện như nhau, nhưng có người Chúa nhận lời, có người lại không được nhận lời. Có người được Chúa ban ơn, có người Chúa không ban ơn.
Khi chúng ta cầu nguyện với Chúa, việc Chúa có nhận lời cầu xin của chúng ta hay không là do tấm lòng của chúng ta. Nếu chúng ta có một tấm lòng tự tin quá mức, khoe khoang, so sánh để tôn mình lên, coi thường người khác: “ Có hai người lên đền thờ cầu nguyện, một người biệt phái, một người thu thuế. Người biệt phái đứng thẳng, cầu nguyện rằng: “ Lạy Chúa, tôi cảm tạ Chúa vì tôi không như các người khác: tham lam, bất công, ngoại tình, hay là như tên thu thuế kia; tôi ăn chay mỗi tuần hai lần, và dâng một phần mười tất cả các hoa lợi của tôi ” ( Lc 18, 11 – 12 ), thì Chúa sẽ không nhận lời cầu xin của chúng ta. Còn nếu chúng ta có lòng khiệm nhường, hạ mình xuống, biết mình là thụ toàn, bất xứng, tội lỗi, chẳng xứng đáng được Chúa nhận lời, và khi làm được bất cứ việc lành gì là cũng là nhờ ơn Chúa và kết quả chẳng là gì so với tội lỗi của chúng ta phạm đến Chúa quá lớn, thì Chúa sẽ nhận lời chúng ta : “ Người thu thuế đứng xa xa, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực mà nguyện rằng: Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội ” ( Lc 18, 13 ). Như vậy, khi Chúa đã nhận lời cầu xin của chúng ta rồi, Chúa sẽ ban ơn cho chúng ta: “ Ta bảo các ngươi: người này ra về được khỏi tội, còn người kia thì không. Vì tất cả những ai tự nâng mình lên, sẽ bị hạ xuống; và ai hạ mình xuống, sẽ được nâng lên ” ( Lc 18, 14 ).
Trong cuộc sống đạo hàng ngày của chúng ta, Chúa ban ơn cho tất cả mọi người, Chúa không bỏ một ai: “ Vì Chúa cho mặt trời của Chúa mọc lên soi sang cho kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính “ ( Mt 5, 45 ), thế nhưng có người sử dụng ơn Chúa rất tốt, sinh lợi cho mình, và tha nhân, có người lại để ơn Chúa qua đi mà không có kết quả gì cả, đôi khi còn vong thân mình nữa. Tại sao lại như thế ? Là vì chúng ta không có lòng khiêm nhường, không biết thân phận mình là thụ tạo để cậy nhờ Chúa thì chúng ta phải thất bại, khổ đau mà thôi.
Lạy Chúa, trong Mùa Chay thánh này, Chúa muốn tình yêu chứ Chúa không muốn lễ tế, xin Chúa ban ơn giúp chúng con biết sống khiêm nhường, lúc nào cũng thấy mình bé nhỏ, tội lỗi, bất xứng để xin Chúa xót thương tha thứ tội lỗi cho chúng con, và chúng con có được những gì trong cuộc sống là nhờ ơn Chúa ban, chứ chúng con chẳng có công trạng chi để chúng con sử dụng ơn Chúa cho nên , không phụ lòng Chúa. Amen.
Lm Micae Thành Nhân